*
*
*
*
Độc giả hoà chủ giác tuyệt bức thị chân ái - Trích đoạn và bình loạn - My recent crush
*
*
angellove0810April 21st, 2015

*

*

Bị quyến rũ bởi manhua và đâm đầu vô đọc liên tục 93 chương trong 2 ngày với 22 hours non-stop dẫn đến hàng loạt các triệu chứng disorder :P

Điều tàn nhẫn nhất không phải là không có hy vọng, mà là sau khi được ban hy vọng thì lại bị giáng cho tuyệt vọng.

Bạn đang xem: Độc giả hòa chủ giác tuyệt bức thị chân ái manhua

=>> Đang xoắn quẩy với Đồi và Độc giả hoà chủ giác tuyệt bức thị chân ái =))) Ôi cái tên =))

Giá trị đã được thể hiện rồi, bây giờ cậu cần phải để lộ nhược điểm của mình để bình ổn sự nóng nảy của nhân vật chính. =}}

----------

Trong sách viết một người bị tổn thương, người đọc chỉ có ấn tượng là “A, người này đang bị tổn thương”. Họ biết nhân vật chính rất đau khi bị xẻo đi máu thịt, khi bị phản bội. Nhưng họ hoàn toàn không ý thức được cơn đau đó sâu đến chừng nào vì họ nghĩ rằng thứ này không tồn tại. Chỉ khi trải qua hết tất cả thống khổ, Đỗ Trạch mới thật sự hiểu được, những người ở thế giới khác như họ tàn nhẫn đến đâu, việc họ làm ngu xuẩn đến chừng nào.

--------

******

Hắn không nói với người đó, rằng hắn đã thấy cái khe từ lâu rồi.

Hắn chỉ bảo: thả ta xuống, ngươi hãy đi đi.

Hắn không nói với người đó, rằng hắn sẽ giết người đó nếu người đó dám bỏ rơi hắn.

Hắn chỉ bảo: ta sẽ gỡ bỏ huyết khế, ngươi sẽ không phải chết vì ta.

Hắn không nói với người đó, rằng hắn sẽ không bao giờ buông tay.

Hắn chỉ bảo với người đó là: ta sẽ nắm chặt lấy ngươi.

Hắn sẽ nắm chặt lấy hình bóng đã cong lưng che chắn cho mình dưới màn mưa đen, sẽ không bao giờ buông ra.

——【Hộp bí mật】

Đỗ Trạch nhìn chằm chằm số tiền ít ỏi. Ban nãy khi đi dạo phố, cậu phát hiện số tiền này chỉ có thể mua được một bộ quần áo hoặc thức ăn cho ba ngày hoặc một chai nước thuốc.

.

Cầu học được thuật □ a _(;3″ ∠)_…

.

Một đồng tiền làm khó anh hùng hảo hán. Điều làm Đỗ Trạch khóc không ra nước mắt là, bây giờ cậu đang cực kỳ đói bụng.

Thức ăn, quần áo hoặc là nước thuốc, chỉ có một lựa chọn.

=>> Lý thuyết tối ưu thoả mãn của KTVM xin đc hân hạnh bó chân tại đây

------

*****

.—— Ngươi muốn sức mạnh?
Muốn.

.—— Tại sao?
Nếu có sức mạnh, không ai có thể cướp lấy hắn từ tay ta.

.—— Ngươi muốn bảo vệ hắn?
Không, ta muốn độc chiếm hắn.

Hắn là của ta, là vật sở hữu của một mình ta.

Cho nên hãy cho ta sức mạnh, ta phải lấy lại thứ thuộc về ta.

.——【Hộp bí mật】

Càng ngày càng thích Hộp bí mật =}} Cơ mà lúc mà Halpas ăn từng ngón tay của Trạch Trạch vẫn thấy rợn lưng quá TT__TT Biết có Hoàn tác rồi, nhưng bị chặt tay là thấy mầu luôn chứ thường à

---------******

Các nàng nói… yêu?

Đó là cái gì.

——【Hộp bí mật】

Rất có xu hướng hộp ký ức của Voldermort :)) Khà khà có thể lắm chứ. Oh yeah, trong YY văn, bách hợp có thể bẻ thẳng, trong đam mỹ, trai thẳng có thể bẻ cong *tung bông* nhân kỉ niệm biết đc Verlx
Ellise là một cặp bách hợp =>>

******

Nàng nói, ngài hỏi ta… tại sao lại ở cùng Elise?

Nàng nói, ta hy vọng người ở bên cạnh Elise chính là ta, dù là quá khứ hay tương lai.

Nàng nói, Elise trong mắt ta là độc nhất vô nhị.

Nàng nói, điều quan trọng nhất là ta thích Elise, bất chấp giới tính và thân phận.

Nàng nói, ngài và y không phải là một đôi ư? Vì sao lại không hiểu?

.….

Người đó chỉ có thể ở bên cạnh hắn.

Người đó đặc biệt.

Người đó rất quan trọng… Tại sao người đó lại rất quan trọng?

——【Hộp bí mật】

Sắp thành fan cuồng của Mistery Box rồi :3

------------Đỗ Trạch bỗng dưng nhớ tới bài hát đó, mấy ngày nay chưa có cơ hội bảo Tu hát lại cho mình nghe. Nghe xong yêu cầu của Đỗ Trạch, Tu nhìn thoáng qua bức tượng chưa hoàn thành, sau đó đưa ra một vấn đề không hề liên quan gì cả: “Thần đối xử với thế giới này như thế nào?”

.“Coi thế giới này như một đối tượng để nhìn xuống từ trên cao, thỉnh thoảng chỉ nói một vài câu, loại mình ra khỏi vòng xoáy.”

Tu mỉm cười khắc sâu hình ảnh Đỗ Trạch vào đáy mắt: “Nếu ta muốn nói chuyện với hắn, ta phải đặt mình ngang tầm với hắn, còn không hắn sẽ luôn luôn ngồi tít trên cao nhìn ta đang làm động tác ‘nói’, chứ không thật sự là nói chuyện với đối phương. Ý ngươi là vậy?”

Thấy Đỗ Trạch gật đầu, Tu rũ mắt xuống che đi tình cảm sâu bên trong.

“Cho nên bây giờ chưa phải lúc.”

******Hắn biết, vẫn luôn rất rõ ràng.

Người kia vẫn luôn là thế, vẫn luôn nhìn thế giới theo cách này, chỉ nhìn chứ không hề tham gia vào.

Thật sự rất giống… thần.

Nếu người kia là thần.

Hắn muốn xúc phạm.

——【Hộp bí mật】

-------“Ta có thể chia sẻ chàng với nhiều người.” Mị ma cao ngạo ngẩng đầu: “Nhưng ta tuyệt đối sẽ không sẽ trở thành thế thân của người khác.”

~} Critical Hit Av
A Chiêu này quá độc, áp dụng cho mấy bạn có lòng tự trọng cao như ...đồi =))) là đc ngay .Duyệt. Mấy bạn trẻ ấy không thích làm replacement đâu mà :P Warning: với mấy tên cầm thú và đứt dây thần kinh thì chiêu này...ko ổn :3

Bookmark Chapter 29: A Turning Point ❤

---------******

Thứ ngươi muốn ta sẽ đoạt về.

Cho nên cứ ỷ lại vào ta, cứ muốn nhiều hơn nữa đi.

Dù là tiền tài, danh lợi, hay bất cứ thứ gì.

Ta sẽ biến chúng thành của ngươi.

——【Hộp bí mật】

--------"Làm sao để thành thần?"

"Mạnh hơn"----------------

Người này luôn nghĩ rằng những thứ tốt nhất phải thuộc về hắn: thần khí lợi hại là của hắn, nữ nhân xinh đẹp là của hắn, thần thú hùng mạnh cũng là của hắn… Dường như cả thế giới này đều là của hắn.

Như lẽ dĩ nhiên, không phải khát cầu.

—— Nó thuộc về ngươi.

Thế còn ngươi thì sao?

——【Hộp bí mật】

.*******“Tiểu chủ nhân quá kích động, bởi vì ngài đã đợi ngươi bốn năm.”

Năm thứ nhất, hoài niệm.

Năm thứ hai, chờ đợi.

Năm thứ ba, cực hạn.

.

Năm thứ tư, tan vỡ.

.

——【Hộp bí mật】

------ Ariel thở dài một tiếng, nhưng trong tiếng thở dài đau thương lại có một sự tiếc nuối không cần thiết:

.--------Tu lắc đầu, những người này không đáng để hắn quan tâm. Nhưng cho dù không còn hận cũng sẽ không dễ dàng tha thứ. Người đó sẽ hết lòng coi trọng bảo vật mà hắn (Eddie) đã từng muốn, nhưng chỉ có thể nhìn mà không thể đụng vào, sau đó cứ luôn bị gạt bỏ, vĩnh viễn không được tha thứ

Muốn mà không thể có được, thấy trước mắt nhưng mãi mãi không thể là của mình. Đủ thâm chưa?

Ù, thảo nào Ov
O Thấy câu trước câu sau chả ăn nhập gì nhau, may mà có Tử Đằng giải thích =)))) Ờ mà thì là...ngược tâm lúc nào chẳng vui hơn ngược thân :)) mà miễn sao Trạch thấy vui là đc < Cần chú ý nghiên cứu để đạt đc hiệu quả và cách suy nghĩ tương tự :3>

------Cả thế giới đều nhìn y, mà y thì chỉ nhìn người yêu của mình, như đang nhìn cả thế giới.

~Cecil~

“Người ngươi yêu rõ ràng là y, sao lại phải quan tâm tới cái nhìn của người khác.”Nhân Jackx
Dis ở chương 47 (?) - bi kịch Cecil plot :))

Đây là người mà cậu để ý nhất trên thế giới này, lúc đầu là vì áy náy nên mới để ý, nhưng dần dà, cậu đã không còn phân biệt được tình cảm của mình với Tu là gì nữa.

Muốn Tu tốt đẹp, muốn đối tốt với Tu. Tu muốn gì, những thứ có thể cậu đều cho đi, nhưng bản thân cậu lại không được, bởi vì cậu sẽ hối hận.

Tu thích ai, để ý ai, muốn ai có thể là bất kỳ kẻ nào trên thế giới này, nhưng tuyệt đối không phải một kẻ tên là Đỗ Trạch.

Cậu không biết mình sẽ còn ở lại thế giới này bao lâu.

Tựa như câu chuyện Cecil đã cho thấy: khi thời gian của một bên bị ngừng lại, việc kế tiếp sẽ là chia lìa.

Cậu không có thời gian ngừng lại, nhưng lại có giờ hoàn tác.

Kể từ lúc đặt chân vào thế giới này cậu đã có bàn tay vàng, từ đầu tới đuôi nó đều nhắc nhở cậu rằng:

Mày không phải người của thế giới này.

Cho nên sớm hay muộn cũng sẽ rời khỏi đây.

~~~~~~~Ban hy vọng rồi lại giáng cho tuyệt vọng, đó là chuyện tàn nhẫn nhất thế gian.

~~~~~~~~Eric lặng đi. Thánh tử hít một hơi thật sâu, như đã quyết định điều gì đó: “Chỉ cần họ thề vĩnh viễn không bước vào lãnh thổ của Nhân tộc, ta sẽ cầu xin thần minh tha cho Thú tộc.”

“A…”

Tiếng cười khẽ của Tu lượn lờ trong màn đêm. Vì thế mà hắn mới ghét kẻ này, kẻ này giống hệt quá khứ của hắn, vừa ngu xuẩn lại giả tạo, cực kỳ chướng mắt.

Nhưng Đỗ Trạch lại thích. Hắn biết Đỗ Trạch vẫn luôn hy vọng hắn có thể trở về như trước đây, nhưng hắn đã không thể quay về được nữa, cũng không muốn trở thành con người ngu xuẩn chỉ biết sống vì người khác như trong quá khứ.

.= Ow
O Ôi, manh chủ, anh quá manh rồi, muốn giết đi "old version" thì cứ một nhát thống khoái giết đi =)))) Em ko có YY gì khác đâu

--------"Khoan dung bị cho là yếu đuối, hãy dùng uy nghiêm của ngươi khiến kẻ địch run sợ"

--------"Nếu cách này có thể đạt được lợi ích cao nhất, tại sao lại không làm?" - Sos, chủ thần Nhân tộc

Sos nhìn cung điện vắng ngắt, thật ra hắn cũng đang đánh cược, một khi bị thần Quang Minh phát hiện, số phận của hắn cũng không tốt đẹp gì cho cam; nhưng nếu hắn tìm được bí mật của thần Quang Minh, hắn sẽ có thể đá thần Quang Minh khỏi ngôi thần.

=))) Vâng, đá QM ra khỏi hệ thống đi ạ

Hệ thống xác nhận: Baal VS QMK.quả: Quy tắc thắng =>> 2 player đồng quy vu tận --------Nhắc tới quyển sách《Tháp》, thứ lỗi cho Đỗ Trạch tàn niệm là phần kết mà Nhất Diệp Tri Khâu miêu tả: ở phần kết, nhân vật chính trở về thế giới thực, sống hạnh phúc với đám em gái xinh đẹp. Nhưng chỉ có độc giả mới biết được, nhân vật chính vẫn còn ở trong tháp, nơi mà hắn cho rằng thế giới thực chẳng qua chỉ là một tầng phó bản của tòa tháp. Nhân vật chính vĩnh viễn không rời khỏi tòa tháp đó, bởi vì hắn đã nhận định hiện thực của mình.

~~~~~~~Nghe Rachel nói thành trấn sẽ được trùng sinh, Đỗ Trạch đột ngột thấy sợ hãi, càng biết tất cả chẳng qua chỉ là mô phỏng của thần tháp, thì khi họ càn quét thành trấn sẽ càng thấy chết lặng. Thế nhưng mọi thứ trước mắt lại quá chân thật. Nếu trở về đại lục rồi, khi mà những kẻ leo tháp đã trải qua tất cả chuyện này đối mặt với sinh linh chân chính, họ còn có cảm giác bình thường nữa ư?

Thần tháp thay đổi kẻ leo tháp từng chút một, nó dựa theo văn án của《Hỗn huyết》, tỉ mỉ điêu khắc những kẻ đó thành kiểu người mà nó muốn. Ma tộc trả nhân từ, lấy phá hoại; Vong Linh trả thiện lương, lấy bất tử — ngay từ lúc bắt đầu, Thần Sáng Thế đã nói với tám chủng tộc rằng: chỉ cần trả cái giá lớn nhất của bản thân, là có thể đổi được một khả năng thiên phú=> Đây là ẨN Ý của thần tháp đúng không (?) =>

~~~~~“Nơi này ta chỉ cho phép một người được tiến vào, ngươi không có tư cách.”~} Hảo suất a ~:P

"nếu không biết bảo vật thuộc bối cảnh lịch sử nào thì sẽ không đoán được ‘giá trị’ của nó.”

~~~~~~~nếu Enoch nói nó là văn mật, vậy thì chắc chắn không thể tìm kiếm đáp án trong những sách lịch sử được. Lịch sử luôn được người thắng viết lại, chúng là lịch sử, không nhất định phải chân thật

~~~~~~Kiến thức chưa học xong, vậy thì về trường học một lần nữa là xong; việc chưa làm xong, vậy thì trở về rồi làm tiếp — cho dù không thể quay lại quá khứ, nhưng cũng có thể bù lại một ít tiếc nuối, đúng không?

=} Chương 73 ❤ Yêu quá đi mất

“Không có hô hấp, không có độ ấm, hình thái này có phải rất đáng sợ không?”

Đỗ Trạch ôm chặt Tu, dùng hết sức lắc đầu.

“Anh là Tu.”

Thế là đủ rồi.

~~~~~~Nếu không biết trước đáp án, câu đố này thật sự rất khó, lần đầu khi cậu nghe câu hỏi này cũng không biết đáp lại thế nào.

=} Ôi cái câu hỏi "Sáng 4 chân, Trưa 2 chân, Chiều 3 chân" này quá là YY rồi đó =}} Không, nghiêm túc mà nói, trừ thể loại con người thik làm màu với vụ ẩn dụ, và còn ưa thik xài phụ kiện thì ai có thể tưởng tượng nổi chứ ;) Cơ mà các chủng tộc khác không rõ cũng không sao, ngay cả chính con người cũng không biết mà :P

~~~~~~~—— Không phải tộc ta, không cùng tâm ý.

Giờ khắc này, Đỗ Trạch đã biết được đây là phó bản chủng tộc nào.

Dù là câu chuyện của Edward và những kẻ leo tháp cướp cửa, hay là phó bản thư viện, quái thú nhân sư tượng trưng cho trí tuệ và tri thức, rõ ràng nhất phải kể đến câu đố cuối cùng đó, tất cả đều minh chứng cho một câu:

【Nhân tộc trả bao dung, lấy học tập.】

=} Trừ nhân loại ra thì có thể loại nào ưa làm khó ngta theo phương cách "nhẹ nhàng" vậy ko chứ =)))

~~~~~~“So với việc dùng vũ lực, ta thích dùng trí tuệ để giải quyết công việc hơn.” Sos nói: “Kẻ ngu không thể sinh tồn, đây là quy tắc của cung điện trí tuệ. Trước đó đã khảo sát các ngươi đầy đủ rồi, giờ đến phiên các ngươi hỏi ta.”

.

Chính là ý nếu hỏi được ngài sẽ có thể qua cửa. Đỗ Trạch nhất thời cảm thấy BOSS của phó bản Nhân tộc rất hòa ái dễ gần, chỉ có người từng là học sinh mới biết được người ra đề sung sướng đến cỡ nào.

=} Do Đồi ưu ái con người, hay do ta là con người mà đặc biệt cảm thấy thik challenge của Nhân tộc nha , ảo quá XD Chương 72-75 hảo văn :))) hảo hỏi đáp

~~~~~ Antonio lại dời tầm mắt đi, không biết là nói với tiểu đội đánh thuê, hay là với đoàn người Đỗ Trạch: “Chúng ta không phải người chung đường.”

.Đỗ Trạch biết hàm ý của Antonio, lão không tin Tu, Tu cũng không tin lão, họ chỉ hợp tác vì lợi ích trong thời gian ngắn mà thôi, không thể kéo dài đến cuối được.

~~~~~~Ngay cửa vào mê cung, tấm bảng mà thần tháp treo lên có viết rằng: Ngươi chỉ cần bước vào cửa mê cung thì sẽ đến được đất nước Tinh Linh, không nên làm những chuyện thừa thãi.

Bấy giờ, Đỗ Trạch đã hiểu “chuyện thừa thãi” là chỉ cái gì. Nếu xét tình huống vừa rồi, đám người sứ không thể nào mang đến lợi ích cho kẻ leo tháp được, hơn nữa đưa người sứ về nhà là một chuyện rất phí thời gian mà lại không thu được kết quả gì. Nếu dưới tình huống đó mà còn đưa đám người sứ về nhà, thì chỉ có thể quy cho một loại nhiệt tình lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui.

Thật không hổ là quy tắc, không hổ là… phó bản Tinh Linh —— Chủng tộc xinh đẹp đó đã trả nhiệt tình, lấy đi thiện xạ.

~~~~~~~Cậu cũng mệt chết đi được, mỗi lần giết chết dây leo là mỗi lần có một đám người sứ cầu xin giúp đỡ với họ. Lần thứ nhất từ chối là không đành lòng, lần thứ hai từ chối là áy náy, lần thứ ba, lần thứ tư… tất cả còn lại chỉ là chết lặng, thậm chí còn là phớt lờ nữa.

~~~~~~Đỗ trạch thật sự rất muốn quỳ rạp xuống, lúc trước cậu cứ mãi nghi ngờ, Tinh Linh tộc đã quý trọng Cây Sinh Mệnh như thế, vậy thì sao họ lại ném thứ tình cảm mà mình xem là rác rưởi cho Cây Sinh Mệnh, dẫn đến việc hình thành “vẩn đục” chứ —— Hóa những điều này là do Thần Sáng Thế tạo ra! Nói Đỗ Trạch suy bậy cũng được, nhưng cậu cảm thấy Thần Sáng Thế làm vậy là muốn đẩy Tinh Linh vào chỗ chết. Điều khiến Đỗ Trạch không thể nhìn thẳng được là, Tinh Linh tộc thậm chí còn không hề nhận ra chuyện gì bất thường!

=} Cái đáng sợ là không thấy gì bất thường á . Giống như ngày mai có con bé sắp thành Zombie chạy xe đi ăn KFC, ngồi viết bảng chi, tay cầm Ipad cười *thần bí* =)))) Nó vẫn thấy nó bình thường chứ ko phải hủ nè =}}

~~~~~Vì có sự đối lập, mới phát hiện thần tháp tàn nhẫn với người khác thế nào, lại khoan dung với Tu ra sao.

=} Mới ăn no xong, nghe con gái nhà mềnh oán là mình oán nó không thương mình bằng anh yêu, giờ nghe câu này, thấy nó quặn ruột + thốn + xót lắm í =>>

~~~~~Cũng có thể Thần Sáng Thế chỉ đơn giản là muốn tặng quà mà thôi, nhưng do tộc Chu Nho không biết tự lượng sức nên mới dẫn đến diệt vong.

Trước khi gặp được Tinh Linh tộc, có lẽ Đỗ Trạch sẽ nghĩ như vậy, nhưng ngay lúc này đây, Đỗ Trạch chỉ có một cảm giác — Thần Sáng Thế không hổ là BOSS cuối, mỗi một chuyện mà ngài ta làm với từng chủng tộc đều ẩn chứa ý đồ xấu: Chu Nho vì tò mò mà diệt vong, Tinh Linh bởi vứt bỏ tình cảm mà lâm vào tuyệt cảnh, nếu ngay cả sự cuồng hóa của Thú tộc cũng tương tự như vậy thì đã có ba chủng tộc tàn lụi vì “phần thưởng” của Thần Sáng Thế — không một ai có thể hiểu rõ đặc điểm tính cách của mỗi chủng tộc hơn vị thần sơ khai đó, đến cả văn án của Nhất Diệp Tri Khâu cũng đã viết: tám chủng tộc vì muốn có được thiên phú, bằng lòng trả cho Thần Sáng Thế cái giá lớn nhất của mình.

Giờ xem ra, thay vì nói tám chủng tộc đã có được thiên phú, không bằng đổi lại là tự tạo ra nhược điểm cho bản thân mình…?

=} Thể loại ngoan hiền ngây thơ đơn thuần tuyệt chủng hết cả ròi ạ =}}

-------Mỗi một lần thu thập đồng nghĩa với việc một khu vực bị nguyên tố hắc ám bao phủ, điều này còn đáng sợ hơn việc trưng thu tiền tài. Cho dù sinh linh không có tiền tài cũng vẫn có thể sống tiếp, nhưng nếu một nơi bị bao phủ hoàn toàn trong nguyên tố hắc ám có đặc tính ăn mòn, bất cứ sinh linh nào cũng có thể chết.

Thu thập cả một ngày trời, họ mới chỉ được nửa rương nguyên tố, vừa đủ để hình thành sợi lông vũ thứ sáu của Tu. Đỗ Trạch nhìn sợi lông vũ đó, thứ này với họ mà nói chỉ đại biểu cho tư cách chứ không dùng được gì, cũng chính là thứ được tạo nên từ việc cướp đoạt không gian sinh tồn của những sinh linh khác.

.

【Vinh quang của ngươi được tạo nên từ máu của người khác.】

Thần tháp đã xúi giục như vậy.

~~~~~~~

Không ánh sáng, bốn phía tất cả đều là nguyên tố hắc ám có tính ăn mòn, Đỗ Trạch hoàn toàn không thể tưởng tượng sinh linh của tầng trời thứ hai làm thế nào tồn tại được ở đây. Tuy đã biết trước trưng thu nguyên tố ánh sáng có nghĩa là gì, nhưng khi trực tiếp đối mặt, bất kể là vùng đất hoàn toàn không thấy được ánh sáng và sự sống, hay là những sinh linh tập tễnh đi theo xe ngựa chỉ vì một chút ánh sáng, đều khiến trong lòng Đỗ Trạch dâng lên một nỗi chua xót không thể nói thành lời.

.

“Đại nhân… Ngài chắc phải thấy được, chúng ta thật sự đã không còn ánh sáng. Nếu lấy thêm nữa, hắc ám sẽ hoàn toàn bao phủ tầng trời thứ hai, nơi này sẽ trở thành tử địa hệt như tầng trời thứ nhất.” Quan Chấp Chính rơi nước mắt: “Xin ngài rộng lượng cho chúng ta một chút có được không… ?”

=} Giờ thì chỉ trích sưu cao thuế nặng hả ? :-? cơ mà sao Thần tộc phải quan tâm đây?

~~~~~~Thần Tháp chuẩn bị cho kẻ leo tháp một kịch bản rất đơn giản, mỗi một tầng đều được xây dựng dựa trên đặc tính và thiên phú của mỗi chủng tộc. Ma tộc phải tàn nhẫn, Vong Linh phải tà ác, Nhân tộc phải ích kỷ, Long tộc phải tham lam, Tinh Linh phải lạnh lùng, Thú tộc phải cuồng bạo, Chu Nho phải cuồng nhiệt, cuối cùng là Thiên tộc, thứ họ trả giá là sự khiêm tốn, vậy nên mới phải ngạo mạn.

~~~~~—— Ngươi cho là cứu họ, họ sẽ chân thành cảm ơn ngươi?

Tu nói với Eric, nói với quá khứ của mình rằng, ngươi cực kỳ ngu xuẩn.

~~~~~Dù bị người mình cứu phản bội, bị người thân thiết bán đứng, hắn vẫn chọn tin tưởng, cho nên mới bị tổn thương sâu sắc đến chừng nào; loại thương tổn này chỉ không ngừng gia tăng sự mỏi mệt, mãi đến khoảnh khắc gần chết, người đó đã không còn tin tưởng ai được nữa.

=} May mắn, Emm đã chết lâm sàng qua rồi =}} Đủ trải nghiệm đấy, nhưng vẫn còn non tơ lắm

~~~~~

“Còn một điều nữa mà ngươi đã sai.” Tu không biện hộ gì, chỉ cường điệu lên: “Có một người mà dù ta lờ đi bản thân cũng sẽ luôn tin tưởng ta.”

Tu thỏa mãn ôm Đỗ Trạch vào lòng. Hắn hôn lên mái tóc đen của Đỗ Trạch, sâu trong đáy mắt là một sự trầm lắng đầy quyến luyến.

“Ta chỉ muốn một người như thế thôi, không đòi hỏi gì nữa.”

.=} Phải, chỉ cần 1 thôi, đã đủ rồi. Nếu ng đó ko đc nữa, thì ng tiếp theo sẽ là Ta ;)

~~~~~~~Những Thiên tộc này thật sự không ý thức được gì cả, áp bức quá độ chỉ mang lại cho họ lợi ích nhất thời, nhưng sẽ khiến họ diệt vong.

Xem thêm: Chuyện tâm linh trong nhà vĩnh biệt bệnh viện chợ rẫy, kỳ cuối: chợ rẫy ngày và đêm sinh tử mong manh

Hiện menu
*

Palatino Linotype Segoe UI Roboto Roboto Condensed Patrick Hand Noticia Text Times New Roman Verdana Tahoma Arial

*
*
*
*
*
*
*
*
*
*


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.